Quả ngọt sau những lần thất bại

 

Chắc chắn rằng trong cuộc sống đã không ít lần bạn cảm thấy thật thất bại, thật bế tắc. Những lúc đó, bạn sẽ làm gì? Để mặc số phận hay can đảm nhìn nhận và đứng lên để bắt đầu làm lại.



Cuộc đời có quyền cho bạn gục ngã nhưng chính bạn mới có quyền lựa chọn bạn đứng dậy hay không. Một mũi tên muốn lao về phía trước thì nó phải được kéo về phía sau. Vậy nên, khi cuộc sống đẩy bạn về phía sau, bạn càng thêm động lực để tiến về phía trước. Bạn hãy nhớ: Bạn chỉ thực sự thất bại một khi bạn từ bỏ mọi cố gắng. Đối lập với chiến thắng không phải là thất bại mà chính là từ bỏ.

 Tôi phải cảm ơn cuộc đời đã cho tôi đôi lần thất bại để tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn và mạnh mẽ hơn trước những sóng gió, bão giông của cuộc đời. Ngày ấy, tôi bước vào tuổi 25 – độ tuổi chênh vênh và con người ta muốn đi tìm kiếm sự ổn định. Tôi gặp anh trong những ngày tháng ấy. Anh không phải là mối tình đầu, nhưng là người đến đúng thời điểm. Anh không phải là người lãng mạn, hào hoa nhưng tôi thấy ở anh sự điềm tĩnh, chính chắn, một cảm giác an toàn mà bất kì người con gái nào cũng muốn dựa vào.

Chúng tôi tìm hiểu và yêu nhau không được bao lâu, vì khi ấy anh đang công tác ở Sài Gòn. Sau đó, chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân, về chung cùng một mái nhà. Như những người con gái khác, tôi rất hạnh phúc và mơ tới một đám cưới sang chảnh, trong bộ váy cô dâu lộng lẫy mà chính anh mua tặng trong sự chúc phúc của gia đình và đám bạn thân.

Nhưng cuộc đời lại cho tôi nhận trái đắng trước bước ngoặt quan trọng này. Trước ngày cưới một tuần, tôi bị tai nạn giao thông và gãy cả hai tay. Tôi phải nhập viện và đóng đinh cố định xương. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường vì cỗ bàn đã đặt, khách khứa đã mời xong xuôi. Trong ngày cưới, thay vì nụ cười hạnh phúc là những giọt nước mắt lăn trên má, là niềm vui không trọn vẹn của họ hàng đôi bên, và là sự thương cảm của bạn bè.

Về với anh được khoảng hai mươi ngày, thì anh phải bay vào Sài Gòn công tác. Trong cảnh xa chồng, những khó khăn trong sinh hoạt của một cô dâu vừa bị tai nạn, thực sự khiến cuộc sống của tôi không ít gặp khó khăn. Hơn một tháng sau khi kết hôn, tôi phát hiện mình có thai. Được làm mẹ là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ nhưng tôi lại nằm trong trường hợp khác.

Vừa mới bị tai bạn, thuốc kháng sinh chưa đào thải hết khỏi cơ thể, sức khỏe còn yếu, bản thân tôi chưa thực sự sẵn sàng mang thai thời điểm này. Tôi đứng trước sự lựa chọn thật nghiệt ngã: bỏ thai hay giữ lại để nuôi dưỡng. Tôi đã đấu tranh trong nhiều ngày, cuối cùng tôi đã quyết định giữ lại con để theo dõi bất chấp sự lo lắng của gia đình, của chính bản thân. Nhưng cuộc đời thật nghiệt ngã đã không cho tôi hưởng niềm vui được làm mẹ. Thai bị lưu khi được 9 tuần tuổi. Tôi phải nhập viện để lấy ra trong sự đau đớn tột cùng. Ở độ tuổi 25, còn nỗi đau nào đau hơn thế?

Trước những biến cố của cuộc đời, tôi không hề yếu đuối. Tôi mạnh mẽ tìm niềm vui của mình trong công việc – người lái đò thầm lặng, mang nhiệt huyết, kiến thức của mình phục vụ em thơ. Chồng tôi cũng sớm trở về làm gần nhà sau đó. Và giờ, cuộc đời đã ban tặng cho tôi một cuộc sống hạnh phúc viên mãn: một người chồng thương yêu vợ con, và ba đứa con ( 2 gái, 1 trai ). Chúng tôi hạnh phúc bên nhau, và thấy trân trọng nhau hơn sau những thăng trầm mà cả hai đã cùng nhau nếm trải.

Cuộc sống là kì thi khó khăn nhất. Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sau thất bại là một kinh nghiệm. Mạnh mẽ lên rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp. Trưởng thành là khi bạn đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa cho một ai đó, kể cả chính bản thân mình.

THANH THUY