Tấm lòng người thầy tỏa sáng giữa tâm dịch

 

“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy, để em đến bên bờ ước mơ…”



Những ca từ tha thiết ấy viết lên như để nói về sự hi sinh thầm lặng rất đáng trân trọng của người thầy. Hàng ngàn lần thầy đứng trên bục giảng là hàng vạn giọt mồ hôi rơi, vầng trán nhăn đầy những suy tư, trăn trở cho bao nhiêu đứa học trò nhỏ. Bởi vậy có thể nói, dưới ánh sáng mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học:

“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Mà ươm cho đời trái ngọt, hoa thơm”

Thầy đã chắp cánh bao ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai cho học trò – những ước mơ về sự thành đạt, về công danh sự nghiệp và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bên cạnh sứ mệnh của người truyền cảm hứng, thầy cô còn là những người cha, người mẹ dạy dỗ học sinh đạo làm người, bồi đắp tâm hồn các em tình yêu gia đình, yêu quê hương, đất nước và là điểm dựa vững chắc cho những chú chim non mỗi lần vấp ngã.

Sự hi sinh của người thầy lặng lẽ mà cao cả biết bao! Công lao của thầy đối với các con không một ngôn từ nào có thể diễn tả được. “Ơn dạy dỗ cao dường hơn núi, nghĩa thầy cô hơn nước biển khơi”. Cả những lúc khó khăn nhất khi dịch bệnh tràn về thì tình yêu của thầy vẫn như những ngọn nến trong đêm âm thầm tỏa sáng.

 Những ngày vắng bóng học trò, thầy cô vẫn không quản ngại khó khăn, vẫn hết trách nhiệm của một người thầy, một người cha, người mẹ lo cho đàn con thơ. Ở nhiều ngôi trường, hình ảnh thầy cô tích cực dọn vệ sinh trường lớp, phun thuốc sát khuẩn, khử trùng bàn ghế, dụng cụ học tập đã trở nên hết sức thân quen. Từng chỗ rửa tay, từng lọ sát khuẩn được chuẩn bị thật cẩn thận, kĩ càng để chào đón đàn con trở lại trường sau khi dịch bệnh qua đi. Thầy cô luôn mong mỏi, chờ đợi ngày gặp lại trò để tiếp tục lên chuyến đò tri thức vẫn còn dang dở như thể người mẹ già mỏi mắt trông con.

 Khi màn đêm buông xuống bao trùm cả không gian, lúc mà mọi người đoàn viên bên người thân sau một ngày làm việc mệt nhọc, căng thẳng. Khi ấy, người thầy vẫn cặm cụi miệt mài bên trang giáo án để chuẩn bị cho bài giảng trực tuyến sớm mai, những giọt mồ hôi rơi trên giấy để tô điểm cho ước mơ của các con rõ hơn.

 

Những người cha, người mẹ thứ hai ấy còn lo lắng, quan tâm và luôn chỉ bảo cho đàn con những biện pháp để phòng bệnh. Đôi lúc, các con vấp ngã, đôi lúc con thất bại, các con tìm đến thầy như một người bạn sẻ chia, tâm tình. Người thầy vẫn lặng thầm bên các con trong mọi lúc

 Càng trong gian khó, cái tâm của người thầy lại tỏa sáng mà không thứ gì có thể dập tắt được. Dịch bệnh Covid-19 có thể làm không ít người sợ hãi, lo lắng nhưng lại không thể làm mất đi lòng yêu nghề, sự tận tụy, khát khao truyền đạt kiến thức và lòng yêu trẻ trong mỗi người thầy.

Cho dù thầy, cô vất vả sớm hôm. Cho dù ngày qua ngày, họ chỉ lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng trăm, hàng nghìn lần nhưng họ vẫn không nhàm chán bởi trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao: uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ thành người. Lòng nhiệt huyết trong mỗi người thầy như ngọn đuốc lớn rực cháy trong đêm thắp lên trong trái tim mỗi học trò ngọn lửa của sự khát khao tìm kiếm tri thức dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Và ngay cả lúc này, khi dịch bệnh Covid-19 đang lan tràn, không ngại hiểm nguy, người thầy vẫn cố gắng hết sức để mang lại những điều tốt nhất cho học sinh thân yêu.

 Sự gương mẫu của người thầy là những tia sáng mặt trời thuận lợi nhất đối với sự phát triển tâm hồn non trẻ mà không có gì thay thế được. Dẫu năm tháng có vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thể phai mờ như những công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến. Lớp lớp học trò sẽ viết thật lớn tên người trong một ngăn nhỏ trái tim mình. Cho dù sau này, mỗi thế hệ học sinh sẽ đi đến những nơi xa xôi nhưng những phút giây, những khoảnh khắc học tập, rèn luyện dưới mái trường cùng thầy cô sẽ không bao giờ tan biến. Xin được khép lại bài viết bằng những dòng thơ trong sáng, đẹp đẽ viết về người thầy:

“Tình yêu xin tặng người thầy kính thương

Con đò mộc mạc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày

Khúc sông ấy mãi còn đây

Thầy cô tiếp những con đò sang sông”